Vợ thuê thám tử theo dõi chồng ngoại tình và cái kết đau lòng. Thấy chồng có những dấu hiệu lạ, thường xuyên đi làm về muộn, lấy lý do tăng ca không rõ ràng, vợ tìm đến văn phòng thám tử tư để nhờ giúp đỡ. Sau quá trình điều tra và theo dõi, chị vợ nhận lại cái kết đau lòng.

Tìm nội dung bạn cần nhanh hơn với MỤC LỤC
Vợ thuê thám tử theo dõi chồng ngoại tình và cái kết
Mưa tầm tã. Những giọt nước nặng trĩu quất thẳng vào mặt, rát buốt, nhưng chẳng thấm thía gì so với vết cắt đang rỉ máu trong lồng ngực người vợ. Cô đứng chết lặng giữa con phố đông người qua lại, mặc cho dòng đời hối hả lướt qua.
Bị phản bội trong hôn nhân chính là nỗi đau lớn nhất
Trên màn hình điện thoại vẫn còn hiển thị dòng tin nhắn ấy – những lời yêu thương nồng cháy, những hẹn ước ngọt ngào mà chồng cô vừa gửi cho một người đàn bà khác. Thế giới xung quanh cô bỗng chốc sụp đổ. Mười năm thanh xuân, những bữa cơm đợi cửa, những hy sinh thầm lặng… tất cả hóa thành tro bụi chỉ trong một khoảnh khắc.
Cô không gào thét. Cô cũng không đủ sức để chạy đến chất vấn. Đôi chân cô khuỵu xuống ngay sát vỉa hè. Tiếng khóc của cô bị tiếng mưa át đi, chỉ còn thấy bờ vai gầy rung lên bần bật theo từng đợt nấc nghẹn.
Sự phản bội giống như một nhát dao đâm từ phía sau, đau đớn nhất không phải vì vết thương, mà vì bàn tay cầm dao lại là người mình tin tưởng nhất.
Giữa đường phố xa lạ, cô thấy mình nhỏ bé và cô độc đến tội nghiệp. Mưa có thể gột sạch bụi đường, nhưng liệu có rửa trôi được sự dơ dáng của lời nói dối?
Nước mưa hòa lẫn nước mắt, vị mặn đắng chát nơi đầu lưỡi. Cô ngước mắt nhìn lên bầu trời xám xịt, tự hỏi mình đã sai ở đâu? Hay vốn dĩ, lòng người là thứ dễ thay đổi nhất, còn lòng tin lại là thứ mỏng manh nhất?
Cơn mưa này rồi sẽ tạnh, nhưng vết sẹo trong tim cô, có lẽ cả đời này sẽ chẳng bao giờ lành lại được. Nỗi đau lớn nhất không phải là bị bỏ rơi, mà là nhận ra người mình từng coi là cả thế giới, hóa ra lại là người nhẫn tâm nhất.
Nỗi đau khi nghe thám tử báo tin chồng ngoại tình
Tiếng chuông điện thoại rung lên một nhịp ngắn, nhưng đủ để xé toang bầu không khí yên bình của một buổi chiều tan tầm. Giữa dòng người hối hả trú mưa, cô đứng đó, chết trân nhìn vào tấm hình mà thám tử tư vừa được gửi đến. Chồng cô – người đàn ông sáng nay còn hôn nhẹ lên trán cô trước khi đi làm – đang ôm chặt một người phụ nữ khác trong quán cà phê cách đây vài con phố.
Không có tiếng gào thét, cũng không có sự phẫn nộ tức thời. Chỉ có một khoảng không trống rỗng đến rợn người lan tỏa trong lồng ngực.
Đôi chân quỵ ngã, sức lực như bị rút cạn, cô ngồi bệt xuống vỉa hè, mặc cho nước mưa bắn lên vấy bẩn chiếc váy trắng cô mới mua để dành cho kỷ niệm ngày cưới.
Nước mưa lạnh, nhưng cái lạnh buốt giá tỏa ra từ thâm tâm mới là thứ khiến cô run rẩy. Cô thấy mình như một món đồ chơi cũ kỹ bị vứt bỏ bên lề đường, lạc lõng và thừa thãi.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, quất vào mặt đau rát như những cái tát của số phận. Cô nhớ về mười năm qua. Nhớ những đêm thức trắng chăm con để anh yên tâm công tác. Nhớ những lời thề non hẹn biển rằng “chỉ có mình em”
Giờ đây, tất cả hiện lên như một vở kịch hài hước mà cô chính là khán giả duy nhất mù quáng tin vào nó. Vở kịch này, nếu như cô không thuê dịch vụ thám tử điều tra ngoại tình thì có lẽ không bao giờ kết thúc.
Cô khóc, nhưng không ai thấy nước mắt, vì chúng đã hòa tan vào màn mưa trắng xóa. Tiếng nấc nghẹn bị tiếng sấm át đi, chỉ còn lại dáng hình nhỏ bé, cô độc giữa phố thị đông người nhưng tuyệt nhiên không một lối thoát.
Có những nỗi đau không thể diễn tả bằng lời, chỉ có thể gửi gắm vào cơn mưa để mong nó mang đi bớt đi phần nào sự bẽ bàng và cay đắng.
Sự mạnh mẽ của người vợ sau khi biết chồng ngoại tình
Sau khi những đợt nấc nghẹn dần lắng xuống, cô ngồi lặng đi giữa màn mưa thêm một hồi lâu. Nước mưa đã thấm đẫm vai áo, lạnh buốt, nhưng chính cái lạnh ấy lại giúp tâm trí cô tỉnh táo một cách lạ thường.
Cô đưa bàn tay run rẩy lên, dứt khoát lau đi những vệt nước hỗn độn trên mặt—cả nước mắt, cả nước mưa.
Cô không còn nhìn vào màn hình điện thoại nữa. Cô tắt nguồn, nhét nó vào sâu trong túi xách như muốn cách ly bản thân khỏi thứ chất độc vừa giết chết cuộc hôn nhân của mình.
Đôi mắt vốn dĩ dịu dàng, nay chỉ còn lại một sự bình thản đến lạnh lùng. Cô hiểu rằng, khóc cho một người không xứng đáng là sự lãng phí cuối cùng mà cô cho phép bản thân thực hiện.
Cô bấu tay vào bờ tường lạnh lẽo, chậm rãi đứng dậy. Đôi chân dù vẫn còn hơi run nhưng đã vững vàng hơn trên mặt đường trơn trượt.
Cô vuốt lại mái tóc bết nước, thẳng lưng bước đi. Mỗi bước chân cô để lại phía sau không chỉ là vỉa hè sũng nước, mà là cả một quá khứ đầy rẫy sự lừa dối.
Dòng người vẫn hối hả, phố xá vẫn ồn ã, nhưng cô không còn thấy mình nhỏ bé nữa. Cô bước đi, không phải để trốn chạy cơn mưa, mà là để tìm về phía không có người đàn ông ấy.
Có những người chỉ xứng đáng xuất hiện trong những ngày mưa của cuộc đời ta. Khi bão lòng đi qua, việc duy nhất cần làm là lau khô nước mắt và bước tiếp, bởi vì phía trước, nắng vẫn sẽ lên cho những người biết tự thương lấy mình.
Cô rời đi, bóng dáng nhỏ bé nhưng kiên định khuất dần dưới ánh đèn đường nhòe nhoẹt. Cô không quay đầu lại, vì cô biết, phía sau lưng chỉ là tro tàn của một niềm tin đã chết.
Đối diện với sự thật chồng ngoại tình
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, cô bước vào nhà, sũng nước và lặng lẽ như một bóng ma. Tiếng tivi trong phòng khách vẫn vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng cười nói tự nhiên của chồng cô – người đàn ông vừa mới cách đây một giờ còn nồng nhiệt bên nhân tình.
Anh ta giật mình khi thấy vợ trong tình trạng thê thảm, vội vàng cầm chiếc khăn chạy lại: “Trời đất, em đi đâu mà để ướt hết thế này? Sao không gọi anh đón?”
Cô lùi lại một bước, né tránh bàn tay đang định chạm vào vai mình. Cô nhìn anh ta, ánh mắt bình thản đến mức khiến người đối diện phải rùng mình. Không có sự phẫn nộ, không có những cái tát, chỉ có một sự ghê tởm dâng lên nghẹn đắng.
“Anh thôi diễn đi.” – Giọng Lan khản đặc nhưng rành mạch.
Anh ta khựng lại, nụ cười trên môi méo xệch: “Em… em nói gì lạ thế? Anh lo cho em mà.”
Cô lấy chiếc điện thoại đã được lau khô từ túi xách, đặt lên bàn. Trên màn hình là tấm ảnh anh ta ôm người đàn bà kia, rõ ràng và tàn nhẫn dưới ánh đèn phòng khách.
Mưa ngoài kia lạnh thật, nhưng không lạnh bằng cách anh nhìn cô ta. Tôi đã đứng ở đó, ngay sau lưng hai người.
Không gian sụp đổ trong tích tắc. Anh ta lắp bắp, khuôn mặt biến sắc từ ngỡ ngàng sang sợ hãi, rồi quỳ xuống định nắm lấy tay cô: “Vợ ơi, nghe anh giải thích… đó chỉ là phút yếu lòng, anh thề…”
Cô khẽ rút tay lại, nở một nụ cười cay đắng: “Giải thích gì nữa? Anh định giải thích rằng những năm tháng qua tôi là một con ngốc, hay giải thích rằng anh yêu tôi bằng cách phản bội tôi? Những lời thề của anh, hãy để dành cho cơn mưa ngoài kia nghe đi. Nó cũng rẻ rúng y như cách anh đối xử với gia đình này vậy.”
Cô không nhìn thêm một giây nào vào sự hèn nhát đang hiện rõ trên gương mặt anh ta. Cô đi thẳng vào phòng, lấy ra chiếc valy đã được chuẩn bị sẵn trong tâm trí từ lúc đứng dưới mưa.
“Chúng ta kết thúc rồi. Từ nay, anh tự do.” Tiếng vali kéo đi trên nền gạch nghe khô khốc. Cô bước ra cửa, không một lần ngoảnh lại. Tiếng cửa đóng sầm lại, ngăn cách giữa cô và người đàn ông ấy, cũng là ngăn cách giữa cô và mười năm thanh xuân lầm lỡ.
Đàn bà chỉ khóc khi lòng còn thương. Một khi họ đã lau khô nước mắt và nhìn thẳng vào sự thật, thì dù người đàn ông đó có quỳ mọp dưới chân, họ cũng chỉ thấy một sự trống rỗng đến tận cùng.
Bắt đầu một cuộc sống mới sau khi buông bỏ chồng ngoại tình
Sáng hôm sau, bầu trời sau cơn bão tạnh ráo và xanh ngắt một màu lạ lẫm. Cô tỉnh dậy trong một căn phòng nhỏ đi thuê, không gian lạ lẫm nhưng lại mang đến cho cô một sự tĩnh lặng mà bấy lâu nay cô bỏ lỡ.
Việc đầu tiên cô làm là soi mình vào gương. Đôi mắt còn hơi sưng, nhưng không còn vẻ u sầu, cam chịu. Cô cắt phăng mái tóc dài đã cũ kỹ, thay bằng một kiểu tóc ngắn cá tính, gọn gàng. Cô nhận ra rằng, bấy lâu nay mình đã sống quá nhiều vì một cái tên, một danh phận “vợ” mà quên mất bản thân mình cũng cần được rực rỡ.
Cô chặn mọi liên lạc, từ chối những cuộc gọi xin lỗi muộn màng. Với cô, sự phản bội là một bản án chung thân cho niềm tin, không có cơ hội kháng cáo.
Cô lục lại bộ cọ vẽ và những bảng màu đã phủ bụi suốt nhiều năm. Tiếng cọ lướt trên giấy mang lại sự xoa dịu kỳ diệu, giúp cô trút bỏ những u uất còn sót lại.
Cô bắt đầu đi làm lại. Những ngày đầu thật sự không dễ dàng khi phải đối mặt với những lời xì xào, nhưng cô chỉ mỉm cười. Cô không còn là “vợ của anh nọ”, cô là chính mình – một người phụ nữ tự chủ và tự do.
Mỗi buổi chiều tan làm, cô không còn vội vã đi chợ, nấu nướng và loay hoay đợi cửa một người không về. Thay vào đó, cô dành thời gian ở tiệm sách, đi dạo công viên hoặc đơn giản là ngồi thưởng thức một ly cà phê một mình. Cô học được cách yêu lấy sự cô độc, vì đó là lúc cô nghe rõ tiếng lòng mình nhất.
Một tháng sau, cô đứng trước ban công lộng gió của căn hộ mới. Cô nhìn xuống phố, nơi những cơn mưa vẫn thỉnh thoảng ghé qua. Cô không còn sợ mưa nữa. Cô hiểu rằng: Cơn mưa ấy không đến để dìm chết cô, mà đến để gột rửa đi những gì đã mục nát, nhường chỗ cho những mầm xanh mới nảy nở.
Trái tim cô vẫn còn vết sẹo, nhưng nó không còn rỉ máu. Vết sẹo đó nhắc nhở cô rằng cô đã mạnh mẽ thế nào để bước qua giông bão.
Hạnh phúc của người phụ nữ không nằm ở việc có một người đàn ông ở bên cạnh, mà nằm ở việc cô ấy có đủ can đảm để sống cuộc đời mà mình mong muốn, bất kể quá khứ có vỡ vụn đến thế nào.
Cô cầm chiếc cọ, đặt những nét vẽ đầu tiên cho một bức tranh mang tên “Bình yên sau cơn mưa”. Cô biết, cuộc đời mình giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Theo: Thám tử Sài Gòn
Công ty dịch vụ thám tử Hoàn Cầu Thám tử tư uy tín chuyên nghiệp


